090 66 55 044 0
Video từ chuyên gia thực dưỡng

KNYT #216: Khi cơ thể phải nói thay điều ta đã kìm nén? 17-07-2026

Lương y Trần Ngọc Tài

Kết nối yêu thương

Xem tất cả Xem tất cả
  • Ngày đăng20/07/2026
  • Thời lượng00:53:00
  • 9Lượt xem
Trong nhiều thập kỷ làm bác sĩ gia đình, chăm sóc giảm nhẹ và đồng hành với người nghiện, bác sĩ Gabor Maté nhận thấy rằng phía sau nhiều biểu hiện bệnh tật thường tồn tại những câu chuyện dài về căng thẳng, tổn thương, sự cô độc và việc con người phải từ bỏ nhu cầu thật của chính mình.

Từ bị làm sao đến đã xảy ra điều gì

  • Y học vô cùng cần thiết trong việc chẩn đoán, điều trị và cứu sống bệnh nhân.
  • Tuy nhiên, con người không chỉ là một cơ quan bị lỗi. Ẩn sau các triệu chứng bệnh tật còn là một lịch sử sống với sự mất an toàn, nỗi cô đơn, sự kiệt sức và khoảng thời gian giữ im lặng quá lâu.
  • Việc đổi hướng sang câu hỏi Đã xảy ra điều gì? không hề phủ nhận vai trò của y học, mà nó làm cho y học trở nên nhân bản hơn.
  • Cần hiểu rằng bệnh tật là hệ quả của nhiều yếu tố như di truyền, tuổi tác, môi trường, nhiễm trùng, lối sống, giấc ngủ, stress, và cả những điều khoa học chưa khám phá hết.
  • Việc nói về cảm xúc không phải nhằm mục đích đổ lỗi cho người bệnh, bởi cảm xúc chỉ là một phần của bức tranh sức khỏe chứ không phải toàn bộ; đồng thời, quá trình chữa lành tâm lý không thể thay thế cho các phương pháp điều trị y khoa.

Khi chiến lược sinh tồn trở thành lối sống

  • Một mẫu hình tâm lý rất thường gặp là việc chúng ta sống để không làm bất kỳ ai thất vọng.
  • Nhiều người không biết nói không, và đây từng là một cách để họ bảo vệ sự an toàn của bản thân chứ không phải là biểu hiện của sự yếu đuối.
  • Mẫu hình này biểu hiện qua việc kìm nén giận dữ để giữ hòa khí, chăm sóc người khác đến mức bỏ quên bản thân, cảm thấy tội lỗi khi có nhu cầu riêng, và cố tỏ ra ổn dù bên trong đã quá tải.
  • Gốc rễ của vấn đề thường bắt nguồn từ tuổi thơ, khi một đứa trẻ cần được yêu thương và được là chính mình.
  • Nếu việc nói không từng khiến trẻ mất đi tình yêu, chúng sẽ tự học cách trở nên ngoan ngoãn, im lặng và chịu đựng.
  • Khi lớn lên, chiến lược sinh tồn ấy biến thành thói quen làm hài lòng người khác, gồng gánh trách nhiệm, cảm thấy khó nghỉ ngơi và không thể nhận ra giới hạn của mình.
  • Chính điều từng bảo vệ đứa trẻ năm xưa lại có thể vắt kiệt sức lực của người trưởng thành hiện tại.

Hệ lụy sinh lý của căng thẳng và tiếng nói của cơn giận

  • Căng thẳng không chỉ đơn thuần nằm trong suy nghĩ.
  • Khi cảm xúc bị dồn nén lâu ngày, hệ thần kinh có thể rơi vào trạng thái đe dọa nhẹ kéo dài.
  • Tình trạng này buộc cơ thể phải liên tục điều chỉnh nhịp tim, hơi thở, giấc ngủ, hệ tiêu hóa, hormone stress và các tín hiệu viêm.
  • Vấn đề nguy hiểm không nằm ở stress ngắn hạn, mà là việc cơ thể không có thời gian để hồi phục; sự kiện có thể đã qua, nhưng hệ thần kinh vẫn tưởng rằng nguy hiểm chưa kết thúc.
  • Trong chuỗi cảm xúc đó, cơn giận thường bị hiểu lầm. Thực tế, giận dữ lành mạnh không sinh ra để phá hủy.
  • Nó đóng vai trò như một lời nhắc nhở: Có điều gì đó đang cần được bảo vệ, chẳng hạn như nhu cầu được tôn trọng, được nghỉ ngơi, được lắng nghe hoặc được an toàn.
  • Chữa lành không phải là trút giận bừa bãi, mà là nhận ra thông điệp ẩn chứa bên trong cơn giận và biểu đạt nó một cách tử tế.

Tầm quan trọng của ranh giới và sự thấu hiểu cơ thể

  • Lòng tốt không làm ta sinh bệnh, nhưng lòng tốt không có quyền dừng lại sẽ làm cơ thể cạn kiệt.
  • Khi chúng ta giúp đỡ người khác chỉ vì sợ bị ghét, sợ mất tình yêu hoặc sợ bị xem là ích kỷ, nội tâm bên trong ta sẽ không còn sự tự do.
  • Việc đặt ra ranh giới không làm chúng ta kém yêu thương đi, mà ranh giới chính là công cụ giúp tình thương trở nên bền vững; người luôn cho đi cũng cần được phép nghỉ ngơi.
  • Cơ thể chưa bao giờ là kẻ thù của chúng ta.
  • Cơ thể biểu tình bằng sự mệt mỏi khi ta đã quá sức, trở nên căng cứng khi ta không thấy an toàn, và phát ra cơn đau khi có điều gì đó cần được chăm sóc.
  • Hành trình chữa lành thực sự bắt đầu khi ta ngừng việc giả vờ rằng mình vẫn ổn.

Năm bước nhỏ để ngừng bỏ rơi chính mình

Cơ thể không cần sự hoàn hảo, nó chỉ cần sự thành thật. Dưới đây là 5 bước thực hành chữa lành bạn có thể áp dụng:
  1. Gọi tên cảm xúc thật của ngày hôm nay.
  2. Cảm nhận xem cảm xúc đó đang nằm ở đâu trong cơ thể.
  3. Tự hỏi bản thân: đằng sau cảm xúc này, mình đang cần gì?.
  4. Tập thiết lập một ranh giới nhỏ, ví dụ: Tôi cần suy nghĩ thêm hoặc Hôm nay tôi chưa thể.
  5. Tìm một mối quan hệ an toàn để được lắng nghe trọn vẹn.
Câu hỏi tự vấn: Hôm nay, mình đang cảm thấy điều gì mà mình chưa cho phép bản thân cảm nhận?.
Chia sẻ video
Tags
{"VN":"","EN":""}
Hệ thống đang xử lý
Thông tin liên hệ của quý khách đã được gửi đến cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ nhanh chóng tiếp nhận và phản hồi thông tin cho quý khách trong thời gian thích hợp nhất. Đóng